(+84) 8686 96908 mucangchaitour2020@gmail.com
(+84) 8686 96908 mucangchaitour2020@gmail.com

BÃI ĐÁ CỔ MÙ CANG CHẢI

Ipsum decided to leave

Sau nhiều năm phát nương làm rẫy đất đai nơi đây bị rửa trôi trở nên sa mạc hóa, bởi thế người ta phải mở ruộng bậc thang để đảm bảo cho sự sinh tồn. Trải qua rất nhiều thế hệ, hàng ngàn ha ruộng bậc thang tầng tầng lớp lớp leo lên tận trời cao, đã biến vùng đất khô khát Mù Cang Chải trở thành bức tranh đẹp mê hồn.

Vào năm 2015, bảo tàng Yên Bái đã tổ chức thám sát khu vực bãi đá cổ ở Mù Cang Chải, nằm trong danh thắng ruộng bậc thang Mù Cang Chải. Điều thú vị là ngoài những hình ruộng bậc thang thì trên các phiến đá còn có rất nhiều hình thù khác nhau thể hiện khát vọng của người xưa về vùng đất khắc nghiệt Tây Bắc. Có ai ngờ rằng những thửa ruộng bậc thang kỳ vĩ này đã được hình thành từ bản thiết kế do người xưa cách đây vài thế kỷ tạo nên (300-400 năm tuổi). Các phiến đá nằm xen lẫn giữa ruộng bậc thang, bên đường và quanh các thôn bản tại các xã Chế Cu Nha, La Pán Tẩn, Lao Chải, Dế Xu Phình,… Qua cuộc thám sát đầu tiên của Bảo tàng tỉnh Yên Bái phát hiện ra bãi đá cổ ở các thôn Tàng Ghênh, Hú Trù Lìn, Hồng Nhì Pá, trong đó tập trung nhiều nhất ở thôn Tàng Ghênh thuộc xã Lao Chải, cách thị trấn Mù Cang Chải 13 km về phía Lai Châu bên kia dòng Nậm Kim.

Thống kê sơ bộ có khoảng 20 tảng đá mồ côi nằm rải rác trên các nương rẫy, ven đường và quanh các thôn bản. Các tảng đá có khối lượng từ 2-50m3. Những tảng đá được người xưa chọn khắc là những tảng đá nằm ở vị trí thoáng, đứng trên các tảng đá có thể nhìn ra khắp bốn phương trời. Hình dạng các tảng đá: Hình tháp, hình trái núi, hình con rùa hoặc như một trang giấy mở ra trước thiên nhiên hùng vĩ.
Các hình khắc trên các tảng đá phần lớn là ruộng bậc thang, chim hạc, ngựa trời, bản đồ thiên văn, âm dương ngũ hành… cùng rất nhiều ký tự, có thể ngờ rằng đó là chữ viết cổ xưa.

Hình chim hạc, loài chim thuộc bộ cò, rất có thể nơi đây từng xuất hiện loài chim này, nơi chúng kiếm ăn ở trên các chân ruộng bậc thang hay ven dòng Nậm Kim. Loài chim gắn với ruộng đồng, đầm nước là khát vọng một vùng đất chan hòa nước, không phải chịu sự khô khát cháy nắng gió mỗi khi mùa khô tới?

Trong một phiến đá người ta thấy hình đầu chú ngựa ngẩng cao đang hướng lên trời cao. Ngựa là con vật gần gũi với người vùng cao, ngoài việc chuyên chở nông sản ngựa còn là phương tiện đi lại của người dân cách nay vài thập kỷ. Gia đình nào nhiều ngựa là thể hiện sự giàu có và đẳng cấp của mình. Ngựa là niềm khát khao của mỗi gia đình và mỗi người.

Trên một tảng đá nơi chóp đỉnh người ta nhìn thấy hình khắc nom như bản đồ thiên văn, hoặc có thể là hình âm dương ngũ hành. Dựa vào đây người xưa đoán biết mưa nắng, tính toán mùa vụ, đánh dấu các vì sao trên trời. Bởi trên chỏm tảng đá đó có rất nhiều chỗ lõm trong các hình khắc bao quanh.

Theo các chuyên gia ở Bảo tàng tỉnh Yên Bái, chủ nhân của những hình khắc trên bãi đá cổ ở Mù Cang Chải chính là tộc người Mông, họ khắc vào thế kỷ XVI-XVII, cách nay khoảng 300-400 năm.

Điều đặc biệt, dường như có mối liên hệ giữa người xưa và người hôm nay, nên mặc dù các khối đá cổ đó nằm trên nương rẫy hay quanh các thôn bản, nhưng người dân không phá phách hay làm biến dạng các hình khắc. Họ cho rằng những hình khắc là lời nhắn gửi thiêng liêng của cha ông tới thế hệ hôm nay và mai sau.

Điều bất ngờ, bãi đá cổ ngoài hình ruộng bậc thang còn có nhiều hình thù khác nhau mang những khát vọng của người xưa về một vùng đất khắc nghiệt của miền Tây Bắc…

Ruộng bậc thang huyện Mù Cang Chải, một di sản văn hóa do những “nghệ sĩ chân đất” là người dân nơi đây qua rất nhiều thế hệ tạo nên, đã làm mê mẩn bao nhiêu du khách trong và ngoài nước khi đặt chân tới đây vào mùa nước đổ hay mùa lúa chín. Có ai ngờ rằng di sản văn hóa vô cùng độc đáo được tạc vào vách núi giữa lưng chừng trời này đã sinh ra từ “bản thiết kế” trên đá do người xưa cách đây vài thế kỷ tạo nên. Đó là khi các chuyên gia của Bảo tàng Yên Bái vừa mới khám phá ra, những trang sử thi đầu tiên bằng đá được lật mở, hé lộ khát vọng vô bờ bến của người xưa trên vùng đất tưng bừng gió nắng giữa mây trời nơi đây.

Vokalia and Consonantia

Separated they live in New York

On her way she met a copy. The copy warned the Little Blind Text, that where it came from it would have been rewritten a thousand times and everything that was left from its originOn her way she met a copy. The copy warned the Little Blind Text.

A wonderful serenity has taken possession

A wonderful serenity has taken possession of my entire soul, like these sweet mornings of spring which I enjoy with my whole heart. I am alone, and feel the charm of existence in this spot, which was created for the bliss of souls like mine. I am so happy, my dear friend, so absorbed in the exquisite sense of mere tranquil existence, that I neglect my talents.

I should be incapable of drawing a single stroke at the present moment; and yet I feel that I never was a greater artist than now. When, while the lovely valley teems with vapour around me, and the meridian sun strikes the upper surface of the impenetrable foliage of my trees, and but a few stray gleams steal into the inner sanctuary, I throw myself down among the tall grass by the trickling stream; and, as I lie close to the earth, a thousand unknown plants are noticed by me: when I hear the buzz of the little world among the stalks, and grow familiar with the countless indescribable forms of the insects and flies, then I feel the presence of the Almighty, who formed us in his own image, and the breath of that universal love which bears and sustains us, as it floats around us in an eternity of blis

Far far away, behind the word mountains, far from the countries Vokalia and Consonantia, there live the blind texts. Separated they live in Bookmarksgrove right at the coast of the Semantics, a large language ocean. A small river named Duden flows by their place and supplies it with the necessary regelialia. It is a paradisematic country, in which roasted parts of sentences fly into your mouth. Even the all-powerful Pointing has no control about the blind texts it is an almost unorthographic life One day however a small line of blind text by the name of Lorem Ipsum decided to leave for the far World of Grammar.

The Big Oxmox advised her not to do so, because there were thousands of bad Commas, wild Question Marks and devious Semikoli, but the Little Blind Text didn’t listen. She packed her seven versalia, put her initial into the belt and made herself on the way. When she reached the first hills of the Italic Mountains, she had a last view back on the skyline of her hometown Bookmarksgrove, the headline of Alphabet Village and the subline of her own road, the Line Lane. Pityful a rethoric question ran over her cheek, then she continued her way. On her way she met a copy. The copy warned the Little Blind Text, that where it came from it would have been rewritten

Leave a Reply